KHẢ NĂNG RA QUYẾT ĐỊNH – SOICHIRO HONDA

Năm 1938, Ngài Honda là một sinh viên nghèo khó ôm giấc mơ thiết kế và chế tạo những chiếc pít-tông để bán cho hãng xe lừng danh Toyota. Khởi đầu của ông là một người hết sức bình thường, nhưng chính tính cách của ông – tính cách quyết định không bao giờ bỏ cuộc, tận dụng mọi thứ mà cuộc sống ném cho mình. Đã biến ông thì một con người ngoan cường vài vĩ đại.

CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI SÁNG LẬP TẬP ĐOÀN HONDA

Mỗi ngày, ông đều tới trường, dành cả đêm để làm việc với những bản thết kế của mình, tay dính đầy dầu nhớt. Đến khi ông dành ít tiền ít ỏi có được cho dự án, nó vẫn chưa hoàn thành. Cuối cùng, ông cầm luôn trang sức của vợ mình để nuôi dự án.

Sau nhiều năm nổ lực, cuối cùng ông cũng thiết kế xong mẫu pít-tông ông tin chắc hãng Toyota sẽ mua nó. Khi ông đem nó đến giới thiệu với hãng, họ thẳng thừng khước từ. Ông trở lại trường học chịu sự sỉ nhục của thầy cô và bạn bè, nói rằng ông thật ngu ngốc khi thiết kế ra một đồ vật vớ vẫn như vậy.

QUYẾT ĐỊNH CỦA ÔNG LÀ KHÔNG BỎ CUỘC..!

Liệu ông có cảm thấy thất vọng không? Hẳn rồi. Ông ấy  có bị tổn thương không? Có chứ.Ông ấy đã bỏ cuộc sau đó? Không đời nào.

Thay vì rút lui, ông dành hai năm không ngừng tìm cách tạo ra một chiếc pít-tông tốt hơn. Ông đã sở hữu công thức then chốt để thành công – Đó là quyết định không bao giờ bỏ cuộc.

  • Ông đã quyết định chính xác ông muốn gì.
  • Ông đã bắt tay hành động.
  • Ông đã để ý quan sát nó hoạt động hiệu quả hay không, và khi nào một số thứ không hiệu quả.
  • Ông kiên trì thay đổi cách làm. Ông đã linh hoạt trong cách tiến hành mọi việc.

Cuối cùng, sau hơn hai năm, ông đã tinh chỉnh lại thiết kế của mình, và Toyota quả thật đã mua nó!

KHÓ KHĂN KHI XÂY NHÀ MÁY ĐẦU TIÊN VÀ QUYẾT ĐỊNH CỦA ÔNG..!

Để xây dựng nhà máy sản xuất pít-tông, ngài Honda cần rất nhiều pê-tông, nhưng chính phủ Nhật Bản đã tăng cường huy động pê-tông cho chiến tranh thế giới thứ hai, vì vậy điều đó là bất khả thi. Một lần nửa, dường như giấc mơ của ông phút chốc sẽ tan thành mây khói. Có vẽ như chẳng ai giúp được ông cả. Lần này, liệu ông sẽ bỏ cuộc chăng? Hoàn toàn không. Ông nhất quyết xây dựng nhà máy bằng mọi giá. Vì bỏ cuộc vốn không phải là một phương án, ông đã tập hợp một nhóm cộng sự, và trong nhiều tuần liền họ đã làm việc quên cả giờ giấc cố tìm ra phương cách khác cho đén khi họ cuối cùng cũng tìm được một cách phù hợp để chế tạo pê-tông. Kết quả là, ông đã xây được nhà máy và sau đó có thể sản xuất ra những chiếc vòng găng pit-tông của riêng mình.

KHÓ KHĂN CHƯA DỪNG LẠI Ở ĐÓ

Trong suốt chiến tranh, nước Mĩ đã giội bom, phá hủy gần như toàn bộ nhà máy của ông. Thay vì cảm thấy bị hạ gục. Ông quyết định không bỏ cuộc, ông đã tập hợp tất cả nhân công của mình lại. Ông nói “Nhanh chân lên các bạn! Chạy ra ngoài và theo dõi những chiếc máy bay đó. Họ sẽ nhất định thả những thùng nhiên liệu từ trên trời xuống. Chúng ta cần tìm ra nơi họ thả chúng xuống, và lấy những cái thùng ấy, bởi vì chúng chứa những nguyên liệu thô ta cần cho quy trình sản xuất của mình!” Đây là những nguyên liệu ông không thể kiếm được ở bất cứ nơi đâu trên đất Nhật. Ngài Honda đã tiềm cách tận dụng bất cứ thứ gì mà cuộc sống gửi tới cho ông. Kiếp nạn chưa dứt, một trận động đất đã sang bằng nhà máy của ông, và ông bị ép bán quy trình sản xuất pít-tông của mình cho hãng Toyota. Nhưng Thượng Đé không bao giờ đóng cánh cửa này mà lại không mở ra một cánh cửa khác, vì thế ta cần tỉnh giác để nhìn thấy bất kì cơ hội nào cuộc sống ban tặng cho ta…

Chiến tranh kết thúc, nước Nhật rơi vào cảnh hổn loạn hoàn toàn. Các nguồn tài nguyên khan hiếm trong mọi lĩnh vực của đất nước-xăng dầu bị hạn chế đến mức trong một số trường hợp gần như không thể tìm ra-và ngài Hondaa thặm chứ không có đủ xăng để lái xe hơi đến chợ mua thức ăn cho gia đình. Nhưng một lần nửa, thay vì cảm thấy bị khuất phục hay tuyệt vọng, ông đưa ra một quyết định khác hẳn. Ông quyết định sẽ không chấp nhân chất lượng sống thấp như vậy. Ông tự hỏi bản thân một câu hỏi đầy sức mạnh: “Có cách nào để tôi có thể nuôi sống gia đình mình? Có cách nào tôi có thể tận dụng những  thứ tôi sẳn có để tìm cách thực hiện điều đó không?” Ông chợt để ý thấy mình có một động cơ ô-tô nhỏ thuộc kiểu máy có kích thước thường dùng cho máy cắt cỏ truyền thống, và ông nảy ra ý tưởng gắn nó vào chiếc xe đạp của mình.Thế là chiếc xe gắn máy đầu tiên đã được chế tạo. Ông lái nó tới lui khu chợ và khá nhanh, những người bạn của ông đã đặt ông làm những chiếc xe tương tự cho họ. Ngay sau đó ông đã chế ra rất nhiều “xe gắn máy” đến mức khiến ông xài hết sạch các động cơ, vì vậy ông quyết định xây dựng một nhà máy mới để sản xuất những chiếc xe máy của riêng mình. Nhưng ông không có tiền, và nước nhật thì đã bị tàn phá nặng nề. Làm sao ông làm được điều đó?

KHÔNG BAO GIỜ BỎ CUỘC

Thay vì bỏ cuộc và thốt lên: “Hết cách rồi”, ông đã nảy ra một ý tưởng tuyệt vời. Ông quyết định viết thư cho tất cả các cửa tiệm bán xe đạp ở Nhật, nói với họ rằng ông có trong tay giải pháp giúp vực dậy nước Nhật, rằng chiếc xe gắn máy của ông sẽ có giá rẻ và giúp mọi người đi đến nơi họ cần đến. Kế đó, ông kêu gọi họ đầu tư vào ý tưởng này.

Trong 18.000 chủ tiện xe đạp nhận được thư, có 3.000 người gửi tiền đầu tư cho ngài Honda, và ông sản xuất lô hàng đầu tiên của mình. Sau đó ông đã thành công chăng? Nhầm rồi, chiếc xe gắn máy quá to và cồng kềnh, và rất ít dân Nhật mua nó. Nên một lần nửa, khi ông nhận thấy thứ gì không hiệu quả, thay vì từ bỏ, ông đơn giản điều chỉnh sản phẩm của mình. Ông quyết định loại bỏ những bộ phận không cần thiết của chiếc xe máy và làm cho nó nhẹ hơn. Ông gọi thành quả của mình là xe Cub, và nó trở thành một thành công rực rỡ chỉ sau một đêm, giúp ngài Honda nhận được giải thưởng của Nhật hoàng. Mọi người trầm trò nhìn ông và ghĩ ông “may mắn” biết bao khi nghĩ ra ý tưởng tuyệt vời ấy.

MAY MẮN Ư?

Có thể, nếu nghĩ may mắn là lao động bền bỉ dựa trên sự hiểu biết đúng đắn. Ngày nay, Cty của ngài Honda là ottj trong những Cty thành công nhất thế giới. Tập đoàn Honda ngày nay thue hơn 100.000 nhân viên và bán xe chạy hơn các hãng khác ngoại trừ xe hơi Toyota tại thị trường Mĩ – tất cả nhờ ngài Honda chưa bao giờ bỏ cuộc. Ông không bao giờ để cho những vấn đề và ngoại cảnh ngáng đường mình. Ông khẳn định rằng luôn có cách để đạt được thành công nếu bạn cam kết..

Trích: Quà Tặng Cuộc Sống Anthony Robbins

Leave a Reply